Những tác phẩm còn lại với thời gian
Thiết kế website Wlike 0916183300 - 0984236411
Chủ Nhật, 28 tháng 9, 2014
Tối và sáng
Tối và sáng
Căn phòng tối, có mùi âm ẩm lâu ngày không có nắng. Vài vệt sáng yếu ớt lọt qua khe cửa xiên vào những đồ đạc ngổn ngang trong phòng tạo thành những hình thù kì dị.
Những chồng sách dày trên bàn đổ bóng sẫm, dài loằng ngoằng, xiêu vẹo. Bức tượng cô thiếu nữ mặc áo dài trắng bé bằng cổ tay đặt ở cạnh giá sách bỗng sinh động hẳn lên. Vạt áo dài trắng nổi bật lên trong bóng tối mờ ảo, dường như vạt áo ấy đang bay bay. Cô thiếu nữ làm duyên làm dáng cùng mấy bức tranh đồng quê trên tường. Trong khi đó mấy khuôn mặt trong tranh lập thể như đang cau có, cạu cọ, tan rữa, nát vụn trước sức mạnh xô đẩy vô hình, bóng tối tan vào bức tranh hay bức tranh sánh đặc bóng tối?
Không khí quanh quánh quấn lấy cơ thể San. Cô uể oải ngồi dậy. San thừ mặt nhìn vào khoảng không vô định. Rồi cô lại buông mình xuống giường. Cô nằm im, mắt nhìn lên trần nhà không biết trong bao lâu. Căn phòng của San bừa bộn và đầy rác, vỏ bánh mì, mì gói vứt lung tung. Mắt San khô rát. Cô đã tự giam mình trong phòng không biết bao nhiêu ngày. Cô không có ý định tự tử. Đơn giản cô chỉ muốn ở một mình. Cô trở thành kẻ phi thời gian. Căn phòng đóng kín, điện thoại tắt, máy tính không mở, San hoàn toàn cắt đứt với thế giới bên ngoài.
Những ngày đầu tiên tách mình ra khỏi cuộc sống San dành để… khóc. Cô khóc thỏa thích, khóc tới mức hai mắt sưng mọng, khô rát. Cảm giác như toàn thân San tan ra thành nước mắt. Sau khi khóc thỏa thích, chán chê, San ngủ. San không biết mình ngủ trong bao lâu nhưng những mảnh vỡ giấc mơ cứ vây hãm lấy cô. Cô mơ thấy mình là đứa con nít cởi truồng tắm mưa. Rồi vụt một cái San thành cô thiếu nữ tay trong tay với Anh. Nhưng giữa chân hai người bỗng nứt ra tạo thành một cái hố sâu thăm thẳm. San đứng đó, đau đớn nhìn Anh và nhìn cái hố giữa hai người. Đột ngột San thấy mình nhẹ bẫng, bay bay trên không trung, những hình người trong suốt, những khuôn mặt vô hồn như mặt nạ ngước lên nhìn San. San dừng trước một ngôi mộ. Một bóng ma đẩy quan tài bước ra nhìn San. Bóng ma quay trở lại lấy một vò rượu lớn, rót đầy hai bát, San ngửa cổ uống một hơi hết bát rượu. Cứ thế, San và bóng ma uống hết bát rượu này tới bát rượu khác. Cơ thể cô nóng bừng bừng. Đột ngột, bóng ma nắm tay cô kéo tuột vào ngôi mộ. San hét lên kinh hãi. Cô choàng tỉnh, người ướt đẫm mồ hôi. San lấy mì tôm ra ăn sống. Cô đã sống như vậy suốt những ngày qua, khóc chán thì ngủ, mơ những giấc mơ hãi hùng, tỉnh giấc, ăn qua loa một chút gì đó, ôm gối nghĩ ngợi, rồi lại khóc, lại mơ…
Cho tới hôm nay cô mơ thấy mình chết. Cái chết thật nhẹ nhàng. Cô mỉm cười nhìn những người sống, mặt họ ai cũng giống ai, toàn một thứ mặt lạnh lẽo như mặt nạ. Chưa bao giờ San thấy tâm hồn mình trong ngần, thanh thản như vậy, như có một thứ hào quang vây bọc lấy cô. San tỉnh giấc, biết là mình lại nằm mơ. Cô uể oải ngồi dậy. Nhưng cô không nhớ mình đã mơ thấy gì. Cô buông mình nằm xuống giường, mắt nhìn lơ đãng lên trần nhà. Cô dần nhớ ra cái cảm giác lâng lâng của giấc mơ. San bất giác mỉm cười, nụ cười đầu tiên suốt những ngày qua, hóa ra chết cũng không phải là đáng sợ lắm.
Tia nắng vàng làm ửng hồng đôi má cô thiếu nữ. San mở cửa sổ, một ngọn gió mát lành lùa vào tóc, vào tâm hồn cô. Một cái gì mới mẻ đang cựa mình trong trái tim San. Trái tim tưởng chừng đã chết nay bỗng ngọ nguậy một cái mầm muốn nứt ra. San nhớ về Anh, đã không còn cảm giác nặng nề như trước nữa. Ngay từ lúc mới yêu San đã có linh cảm Anh và San sẽ không thể cùng nhau đi đến cuối cuộc đời. Nhưng khi cái ngày đó đến, nó đau hơn mức San có thể tưởng tượng ra. Nhưng giờ đây, sau khi trải qua cảm giác thanh thản của thể xác khi chết đi thì cái chết tâm hồn cũng nhẹ nhàng hơn, không còn quá đau đớn nữa.
Ngọn gió vẫn mơn man liếm da San. Cái mầm nhỏ bé trong trái tim cô cựa quậy. Nó đòi nứt ra, đòi lớn lên. Bỗng trái tim San nhói buốt. Cô trở vào phòng, mở máy tính. San cần viết, một cảm giác mãnh liệt thôi thúc cô. Phải viết. San phải viết.
Cô bắt đầu gõ, những con chữ ngập ngừng dưới những ngón tay nhỏ nhắn của San. Cái mầm cứ ngọ nguậy trong tim cô. Những ngón chân San tê rân rân như có một đàn kiến đang bò ở đó.
Những ngón tay thon của San gõ đều trên bàn phím. Đàn kiến đã bò hết bàn chân, nó đang bò dần, bò dần lên tới tận đầu gối cô. Cảm giác tê tê, nhói buốt. Nhưng San không để ý lắm, cô còn đang mải mê với những con chữ đang tới trong đầu. Cái mầm kia đang nhú lên, nhẹ nhàng mà quả quyết.
Bụng dưới của San ngâm ngẩm đau, đau nhói, rồi quặn lên từng cơn. Ngón tay cô thoăn thoắt trên bàn phím. Nội tạng của cô như đang quặn thắt vào nhau. Chúng xoắn lấy nhau, xoáy riết. Tiếng bàn phím vẫn kêu giòn tan, hối hả. Cái mầm nhỏ bé đã vươn cao kiêu hãnh. San rùng mình vì cơn đau.
Ngón tay San thoăn thoắt, những con chữ đổ rào rào. Bỗng ngừng lại trong giây lát. Có một cái gì như mũi khoan vừa đâm vào tim cô, đau buốt. Nhưng rồi những con chữ lại đổ rào rào, ngón tay San lại thoăn thoắt lướt trên bàn phím. Cái cây cứng cáp và kiêu hãnh đổ bóng xuống trái tim San.
Giờ đây, toàn thân San như mụ đi trước những cơn đau, đầu óc cô choáng váng như vừa bị ai đó cầm một vật nặng giáng vào đầu. Toàn thân cô tê dại,chỉ những ngón tay là còn cảm giác. Những ngón tay vội vã, cuống cuồng như không kịp. Những con chữ nối tiếp nhau chảy ào ào, tức tưởi như một cô gái không kìm được bật lên tiếng khóc. Cứ thế chúng theo nhau chảy ra không một thế lực nào có thể kiểm soát nổi. Ngón tay San run lên bần bật, vì những cơn đau đang dày xé cô hay vì cô run sợ không theo kịp những con chữ đang ào ào như thác lũ trong đầu?
Cô gần như không còn cảm giác gì nữa, mắt hoa lên không nhìn thấy gì, tai ù đặc không nghe nổi một tiếng động nào nữa. Nhưng những ngón tay vẫn mải miết chạy đua với dòng suy nghĩ trong cô. Cái cây đã sum xuê, um tùm, che phủ toàn bộ cơ thể San.
San thấy toàn thân nặng trĩu, lịm dần, lịm dần đi. Một cái gì trong suốt, không hình ảnh vừa tách ra khỏi cơ thể cô, nhẹ nhàng và thuần khiết, một thứ ánh sáng dìu dịu thần thánh ôm lấy cơ thể San, tinh khôi và thánh thiện.
Chia sẻ bởi
CSKH WLike 0916183300 - 0984236411
Thiết kế website bởi Wlike.vn
Nhãn:
Chia sẻ
Google Account Video Purchases
Vĩnh Phúc, Ba Đình, Hà Nội, Việt Nam
Những chân dung Việt đáng nhớ trên đất Pháp
Những chân dung Việt đáng nhớ trên đất Pháp
Không khí đón Tết Việt ở Pháp và chân dung những người Việt Nam tiêu biểu đang sống trên xứ sở này được tái hiện qua con mắt của nhà thơ Vi Thùy Linh.
Cuối 2013 sang 2014, là năm chéo giữa Pháp và Việt Nam lần lượt tổ chức Năm văn hoá tại hai nước. Trong luồng nhớ của tôi về xứ sở lục giác, có những cái tên Việt Nam đáng quý, đáng tự hào. Những ngày này tại Pháp, kiều bào đang nhộn nhịp đón Tết cổ truyền.
Nhà thơ, nhạc sĩ Nguyễn Vĩnh Tiến hội ngộ danh ca Lệ Quyên
Nguyễn Vĩnh Tiến (SN 1974) hiện đang tu nghiệp (2011-2015) tiến sĩ kiến trúc tại Toulouse - thành phố miền Nam, lớn thứ tư của Pháp. Tôi đã diễn cùng anh đêm thơ nhạc LiTi thi ca tối 5/11/2011 tại Maison du Vietnam, ở Toulouse, nơi được gọi là thành phố hồng (La ville rose) bởi đa số các công trình xây bằng gạch đỏ. Tôi đã giới thiệu Tiến với PGS. TS Nguyễn Đức Khương (Cựu Chủ tịch Hội Sinh viên VN tại Pháp), hiện sinh hoạt trong chi bộ Đảng của Đại sứ quán Việt Nam tại Pháp. Chúng tôi đã ăn bữa tối tại nhà Nguyễn Đức Khương ở quận 16 Paris, một cuộc solo tưng bừng của Tiến cùng đàn guitare.
Chương trình đón Tết cổ truyền năm nay của Đại sứ quán Việt Nam tại Pháp được tổ chức quy mô hơn mọi năm vì năm nay kỷ niệm 40 năm ngày ký kết Hiệp định Paris. Bởi vậy, chương trình Tết tối 8/2/2013 (tức 28 Tết) được coi là ngày hội văn hoá. Khác thường lệ vẫn tổ chức tại hội trường Đại sứ quán, Gala Tết 2013 diễn ra tại khán phòng L’Espace des Blancs Manteaux, 48 phố Vieille du Temple, với sự ủng hộ của ông Christophe Girard - quận trưởng quận 4 - cho mượn khán phòng. Đêm Gala đón tết được khai mạc lúc 18h30 giờ Paris, tức 23h30 giờ Việt Nam. Ban tổ chức làm sự kiện theo giờ Việt Nam để bà con kiều bào và bạn bè Pháp đón Tết Việt theo đúng giờ bên nhà. Sự kiện này được sự bảo trợ của ngài Dương Chí Dũng - Đại sứ đặc mệnh toàn quyền nước CHXHCNVN - và ngài Bertrand Delanoe - Thị trưởng Paris.
Nhà thơ, nhạc sĩ Nguyễn Vĩnh Tiến.
Với sự giới thiệu của PGS.TS Nguyễn Đức Khương, Đại sứ quán Việt Nam đã mời nhà thơ, nhạc sĩ Nguyễn Vĩnh Tiến biểu diễn dịp này. Anh sẽ hát các sáng tác của mình: Bà tôi, Giọt sương bay lên, Sông ơi đừng chảy và tự đệm guitare. Đã diễn nhiều chương trình cho sinh viên và kiều bào ở Toulouse, tại Warsawa tháng 6/2012, đây là lần đầu Nguyễn Vĩnh Tiến biểu diễn tại Paris trong một sự kiện đáng giá. Một giọng hát rất được ái mộ trong cộng đồng người Việt tại Pháp là danh ca Lệ Quyên - nữ hoàng nhạc nhẹ đầu tiên của Việt Nam. Lệ Quyên có thể hát nhiều thứ tiếng: Anh, Pháp, Ý, Tây Ban Nha. Chị sẽ thể hiện các ca khúc: Mùa Xuân gọi (Trần Tiến),Mơ về nơi xa lắm (Phú Quang) và Tombé la neige (Tuyết rơi, bài hát nổi tiếng của Pháp). Sống tại Pháp 24 năm nay, Lệ Quyên mang 2 quốc tịch Pháp và Việt Nam. Ca sĩ Lệ Quyên liên tục tham gia các chương trình của Việt Nam tại UNESCO, Trung tâm Văn hoá và nhất là Tết Nguyên đán năm nào cũng hát phục vụ bà con tại Đại sứ quán VN. Trong giới trí thức, nghệ sĩ kiều bào, Lệ Quyên còn nổi tiếng là một phụ nữ Hà Nội rất trân trọng giá trị truyền thống, nề nếp, nấu món Việt cực ngon. Con gái út của NSND Sỹ Tiến (1916 - 1982, ông tổ cải lương miền Bắc, giải thưởng Hồ Chí Minh) giữ được nhan sắc, đức hạnh đẹp lâu bền. Lệ Quyên vừa trở về hát 3 đêm thành công ở HN tháng 12/2012 và Hè 2013 sẽ trở lại.
Danh ca Lệ Quyên chụp ảnh cùng nhạc sĩ Đức Huy trong lần trở về hát tại Hà Nội.
Tối 9/2 (29 Tết), đêm hội đón giao thừa được tổ chức tại Trung tâm Văn hoá Việt Nam tại Pháp (CCV), 19 phố Albert, quận 13, Paris. Sự kiện này là cuộc kết hợp của triển lãm các hình ảnh Việt Nam, trò chơi cờ tướng, chiếu phim tài liệu về Tết cổ truyền và trực tiếp VTV4 để kiều bào và các du học sinh Việt Nam cùng đón Tết theo đúng nhịp thời gian bên nhà. Chương trình bắt đầu từ 15 giờ chiều (tức 20h Việt Nam) bằng chiêu đãi trà, café từ Việt Nam mang qua. Phần triển lãm do hoạ sĩ Vương Patcam (người gốc dân tộc Thái Tây Bắc) phụ trách. Phần âm nhạc do nghệ sĩ Alain Vũ Hoàng Mi đảm nhiệm. Danh ca Lệ Quyên sẽ hát nhạc phẩm: Mùa Xuân nho nhỏ(thơ: Thanh Hải, nhạc: Trần Hoàn), Biển hát chiều nay (Hồng Đăng), Điều giản dị (Phú Quang), Tiếng sóng (Dương Thụ). Lần đầu biểu diễn tại CCV, Nguyễn Vĩnh Tiến hát ca khúc Đàn chim sẻ nâu, Tỉnh lẻ và Giấc mơ trưa(lời: Nguyễn Vĩnh Tiến, nhạc: Giáng Son).
Cặp uyên ương Trần Quang Hải - Bạch Yến
Gọi họ là cặp uyên ương không quá lời vì đôi vợ chồng tuổi ngoài thất thập vẫn trẻ trung, rong ruổi khắp nơi biểu diễn, giảng dạy âm nhạc truyền thống Việt. GS.TS Trần Quang Hải sinh năm 1944 tại Thủ Đức, Sài Gòn, con trai GS. TS Trần Văn Khê (nhà dân tộc nhạc học, cựu GS ĐH Sorbonne, cựu Phó Chủ tịch Hội đồng Âm nhạc UNESCO) sang Paris học từ 1963. Không chỉ diễn, ông còn viết nhạc cho đàn tranh, độc huyền, điện thanh và là người duy nhất biết sử dụng nhiều đàn: violon, guitare, mandoline, flute, banjo lại đem đàn cò, sinh tiền, đàn môi Việt Nam (VN) diễn khắp thế giới. Đúng 30 năm trước, ông đỗ Tiến sĩ Dân tộc nhạc học ở Paris và đến nay đã dự 120 đại hội âm nhạc quốc tế. Ông nghiên cứu, viết sách, giảng dạy và trình diễn khắp 5 châu.
Vợ chồng GS Trần Quang Hải - danh ca Bạch Yến quảng bá văn hóa dân tộc ở nước ngoài.
Vợ chồng GS Trần Quang Hải - danh ca Bạch Yến sống tại ngoại ô Paris. Ông bà đã dự đêm thơ nhạc Tình tự Hà Nội của tôi, tối 29/10/2011 tại Trung tâm Văn hoá Việt Nam tại Pháp (CCV), 19 phố Albert quận 13. CCV liên tục tổ chức các đêm diễn sự kiện VHNT phục vụ kiều bào, du học sinh và công chúng Paris, miễn phí. Lãnh đạo TT này là đạo diễn Lê Hồng Chương, người từ du học tại Pháp (từng là giám đốc Hãng phim tài liệu và KHTƯ). Trần Quang Hải đã diễn tại CCV cùng bạn đời - danh ca Bạch Yến. Bà Quách Bạch Yến, sinh năm 1942 tại Sóc Trăng, bố là người Triều Châu (Trung Quốc). Bạch Yến hát hay từ nhỏ, 19 tuổi sang Pháp học hát và được mời sang hát cho Ed Sullivan - chương trình ca nhạc nổi tiếng nhất Mỹ lúc ấy, hát trong phim “Mũ nồi xanh”Hollywood rồi diễn khắp Hoa Kỳ và các nước châu Mỹ. Năm 1978, Bạch Yến tới Paris, không ngờ định cư hẳn ở đây, khi nhận lời kết hôn với Trần Quang Hải. Từ ca sĩ hát nhạc Tây nổi tiếng, bà học, rèn luyện để hát dân ca Việt Nam. Vợ chồng nghệ sĩ Trần Quang Hải - Hải Yến luôn nhiệt tình quảng bá nhạc dân tộc không mệt mỏi. Ông ước mơ đủ sức khoẻ để đạt con số 200 đại nhạc hội quốc tế và 5.000 đêm diễn trong đời.
Trần Quang Hải và Bạch Yến không tham dự sự kiện đón Tết với kiều bào tại Paris vì đã có hợp đồng trình diễn tại nước Ý từ trước, phục vụ khán giả nhí. Họ sẽ diễn tại Roma ngày 9/2 và tại Venise ngày 11/2. Kế hoạch tiếp theo là họ sẽ diễn tại Đại học Leiden (Hà Lan) ngày 13/3.
Giọng ca độc đáo Alain Vũ Hoàng My
Ca sĩ Alain Vũ Hoàng My có bố mẹ từng sống ở Tân Đảo, thuộc Pháp, anh lớn lên tại Thái Nguyên. Sang Pháp 34 năm, Alain Vũ vẫn dành tiền túi trao học bổng cho học sinh giỏi quê nhà. Anh có nhiều tài: hát, múa, đạo diễn đã từng tổ chức cuộc thi hoa hậu của cộng đồng người Việt tại châu Âu. Đặc biệt, sở hữu chất giọng “phù thuỷ” - Sopraniste này có thể hát 2 giọng: nữ cao và nam trung, nhất là bài Trước ngày hội bắn (Trịnh Quý), mình anh hát đối, diễn ở nước nào cũng được bis. Tối 1/12/2012, khi tôi đang thực hiện đêm diễn Bay cùng ViLi tại Nhà hát Lớn Hà Nội với ý tưởng đưa khán giả bay tới kinh thành ánh sáng thì ở Paris, tại CCV, Alain Vũ diễn đêm nhạc thính phòng Đất nước tình mẹ với phần đệm piano của Benoit Cimbes, hát các tác phẩm nổi tiếng của các tác giả Việt Nam và quốc tế: Nguyễn Văn Thương, Nguyễn Văn Tý, Nguyễn Tài Tuệ, Hoàng Việt, Đỗ Nhuận, Nhật Lai, Phó Đức Phương, Saint-Saens, Gluck, A. Mozart. Số tiền quyên góp sau buổi diễn được chuyển về chương trình “Cuộc sống vẫn tươi đẹp” ở VN. Là đạo diễn chương trình giao thừa tối 9/2 tại Trung tâm Văn hoá Việt Nam ở Paris, Alain Vũ hát Tình ca (Hoàng Việt) và trích đoạn Printemps qui commence (Phiên chợ ngày Xuân) từ opéra Samson et Dallila của Camille Saint-Saens. Đặc biệt, Alain còn là đạo diễn phần âm nhạc của đêm Gala đón Tết cổ truyền Việt Nam 2013 tại Toà Thị chính Paris. Anh sẽ trình diễn “bài tủ” đã từng mê hoặc hàng vạn khán giả - Voi Chesapété, trích từ opéraĐám cưới Figaro của A.W.Mozart. Nghệ sĩ Alain Vũ dự kiến tháng 5/2013 về Việt Nam và tiếp tục các chương trình nghệ thuật và hoạt động từ thiện tại Hà Nội và Thái Nguyên quê nhà.
Nguyễn Thiện Đạo tình tự dân tộc bằng âm nhạc
Trong bữa tối đầu tháng 12/2012, tại quán Pháp gần trụ sở Hội Người Việt Nam tại Pháp (UGVF), nhạc sĩ Nguyễn Thiện Đạo chia sẻ với tôi về opéraTừ Thức gặp Tiên mà ông ấp ủ. Ông mời tôi viết lời cho vở nhạc kịch này. Hiện là uỷ viên Ban chấp hành UGVF, nhạc sĩ Nguyễn Thiện Đạo luôn hướng về quê nhà bằng tâm thức và những hoạt động văn hoá mà ông có thể tham gia. Tháng 5/2012, Nguyễn Thiện Đạo đã cho ra mắt Định mệnh bất chợt, đưa Truyện Kiều lên sân khấu Nhà hát Lớn, dù chưa có kinh phí để thực hiện một vở nhạc kịch theo ý đồ sáng tạo. Yêu văn chương dân tộc, Nguyễn Thiện Đạo thường vận dụng thơ văn Việt vào ý tưởng âm nhạc. Sống tại số 8 Tràng Tiền, Hà Nội, năm 1953, 13 tuổi, Nguyễn Thiện Đạo sang Paris du học và ở đó 60. Nhà ông ở quận 6, quận có nhiều địa danh văn hoá, hội tụ nhiều nhân vật tiếng tăm của Pháp và thế giới.
Nhà chỉ hai vợ chồng, nên ông ít khi để bà Hiền ăn Tết Nguyên đán tại Pháp. Nhạc sĩ thường về VN vào cuối Xuân, bay một mình. Ông đã được cấp hộ chiếu VN từ 2005. Nguyễn Thiện Đạo có ngôi nhà 3 tầng xinh xắn ở phố nhỏ Mai Anh Tuấn, trước nhà là rặng cây phượng vỹ và hồ Đống Đa. Ông rất sung sướng về sự “lãi” không gian sống. “Đời tôi gắn bó với hồ, lúc nhỏ gần Hoàn Kiếm, khi già lại được trở về TP quê hương, có nhà bên hồ”. Năm nay 73 tuổi, Nguyễn Thiện Đạo vẫn có nhiều dự định âm nhạc. Sau nhạc phim Chuyện của Pao, ông muốn có đóng góp tiếp theo cho điện ảnh Việt Nam.
NSƯT Trần Lê Vi và “gia đình Việt Nam” tại Pháp
Ở Pháp, nếu 3 con của Lê Vi đi cùng cha, không ai biết chúng có mẹ Việt Nam nếu không có người giới thiệu. Bởi cả 3 đứa trẻ đều “đặc Tây”, nhưng nói tiếng Việt cực thạo.
Không thường xuyên gặp đồng hương bởi cách Paris (nơi tập trung nhiều người Việt nhất tại Pháp) 250km, nghệ sĩ múa Lê Vi dồn nỗi nhớ vào công việc, đời sống hàng ngày. Chồng chị - nhà nghiên cứu hội hoạ Cyril Lapointe đã chuyển sang kinh doanh, mở công ty tại nhà. Chị nội trợ, chăm sóc chồng con. Cả nhà nói với nhau bằng tiếng Việt, bé gái út Lucie Khanh Vân Vi 5 tuổi có thể tranh cãi với hai anh Rafael Lê Vương (cao 1m90 bằng bố) và Gabriel Trần Văn bằng tiếng Việt đầy đủ dấu thanh điệu. NSƯT Lê Vi hiện ở Amboise, TP nên thơ bên sông Loire. Gần nhà chị là nhà thờ Amboise, nơi lưu thi hài danh hoạ Léonard de Vinci. Anh chị đã đưa tôi đến Tours, TP cách đó 30km. Lê Vi quý từng cọng rau, gói bột canh, ô mai từ bên nhà gửi sang. Sau 6 năm cách xa, gia đình Lê Vi về Hà Nội hè 2012. Trước đó, mẹ Lê Mai và chị gái Lê Khanh có sang chơi với chị vài lần.
Cũng như Lệ Quyên, Lê Vi hướng vào cuộc sống gia đình. Chị dùng Skype máy tính kết nối hàng ngày với bên nhà. Tết đến, quý quả gấc tươi, măng khô mẹ gửi sang như “báu vật”. Lê Vi và Lệ Quyên đều tự gói bánh chưng và nấu cỗ cổ truyền, hướng các con vào nếp Á Đông qua tâm linh nguồn cội. Họ làm tôi nhớ đến bà nội và mẹ tôi thời bao cấp thiếu thốn, phải chắt chiu dành dụm. Họ tích luỹ thực phẩm, đồ ăn VN để bữa cơm thỉnh thoảng lại có món Việt và nhất là phải làm được mâm cỗ Tết đúng hương vị truyền thống.
“Foyer mon Vietnam” tại Paris
Mong trở về VN sau 34 năm xa cách là tâm trạng thường trực của nhà thơ Võ Văn Thận, một đầu bếp tên tuổi của cộng đồng người Việt xứ Gaulois. Đúng như tên của nhà hàng, nghĩa là “Tổ ấm Việt Nam của tôi”, những tên tuổi Phan Huy Lê, Hoàng Ngọc Hiến, Dương Trung Quốc, dịch giả Dương Tường, nhà văn Đà Linh, nhà thơ Thanh Thảo, Hoàng Hưng đã từng dùng bữa, thuyết trình tại đây. Điều thú vị: thực khách thường xuyên của quán là người Pháp. Truyền phổ văn hoá VN qua đường ẩm thực, tổ chức các đêm thơ, nhạc, triển lãm tranh, bữa cơm từ thiện để gửi tiền về giúp trẻ em nghèo VN là hoạt động mà thi sĩ - đầu bếp Võ Văn Thận dành nhiều tâm sức.
Một năm nay, vợ chồng ông Võ Văn Thận cùng 3 con gái chuyển sang ở quán mới Foyer mon Vietnam, 24 phố Montagne Sainte- Geneviève, cùng quận 5.
TS Văn học Trần Thu Dung và khát vọng giữ gìn tiếng Việt
Tâm linh là một hướng tìm hiểu mà TS Trần Thu Dung đang chú trọng. Chị là phụ nữ Việt đầu tiên nhận bằng Tiến sĩ Văn học Pháp ở Tây Âu. Từng du học Romania thời trẻ, Trần Thu Dung sau nhiều năm làm giảng viên đại học, gần đây tập trung viết sách. Chị dạy tiếng Việt, viết sách về ngôn ngữ Việt, cùng TS Hoàng Ngọc Hiến nghiên cứu văn hoá. Chị đã xuất bản sách về V. Hugo. Hè 2012, TS Trần Thu Dung về Hà Nội và xuất bản tập thơThiền cùng minh hoạ của Công Quốc Hà. Năm 2014, chị sẽ trở lại và xuất bản tiếp sách Phê bình văn học đương đại Việt Nam.
Vĩ thanh
Paris - Hà Nội, giữa hai luồng nhớ, là chữ S Việt Nam gắn kết nhiều tài năng qua khát vọng sáng tạo và cống hiến. Những người yêu và biết yêu, vẫn đến được với tình yêu, dù xa xôi cách trở, trong nhịp sống, ý nghĩ giản dị mà thiêng liêng. Chữ V Việt Nam cũng là Victorie, Victory chiến thắng, là cánh bay mở ra cho những người con xứ sở luôn hướng về nguồn cội, dù ở bất cứ nơi nào. Người ta sẽ không là gì nếu không có quê hương, không có nơi để trở về. Nhớ, hoài niệm để khẳng định Việt Nam bằng danh dự tên mỗi người mang dòng máu Việt qua công việc, cách sống ở bất cứ nơi nào, chính là khát vọng của những người Việt mà tôi quý mến, trân trọng nơi đất khách. Nghệ sĩ, trí thức Việt ở Pháp yêu và nhớ VN “trở về” bằng công việc. Nhà văn, nhà triết học Pháp Denis Diderot (1713-1784) có câu nói bất hủ: “Chỉ có những khát vọng và những khát vọng lớn lao mới có thể nâng tâm hồn lên tầm vĩ đại”. Giữa hai luồng nhớ hành nhiệt lưu trong cơ thể, có khát vọng Việt Nam.
Chia sẻ bởi
CSKH WLike 0916183300 - 0984236411
Thiết kế website bởi Wlike.vn
Nhãn:
Tin tức
Google Account Video Purchases
Vĩnh Phúc, Ba Đình, Hà Nội, Việt Nam
Ánh mắt Gitan
Ánh mắt Gitan
Cái gì có thể diễn kịch hay vờ vịt được chứ ánh mắt buồn, khắc khổ và vắng lạnh trên khuôn mặt của một đứa trẻ phải là sự thật!
Du ký quận 13, Paris
Cậu bé vẫn đứng đó. Góc phố này có lẽ là lãnh địa, là chốn làm ăn của cậu ta. Giữa nhà hàng McDo và quán ăn Việt - Tàu Tricotin. Cậu đi chầm chậm, rụt rè khẽ ngửa bàn tay xin ít tiền của khách qua đường. Những gì cậu nhận được chỉ là những cái lắc đầu từ chối hay những ánh mắt nghi ngại, lo lắng của người đi đường. Họ cẩn thận kéo sát ví tiền lại hay tránh xa cậu bé…
Ánh mắt của cậu ta khắc sâu trong tâm trí khi lần đầu tôi thấy cậu cũng tại góc phố này. Đó là những ngày vào thu khi lá vàng bắt đầu rơi lả tả phủ khắp những con đường của khu Tàu ở quận 13. Ngồi với vợ bên tách cà phê nhạt nhòa, vô vị, tôi thấy một cậu bé trạc 12 hay 13 tuổi gì đó với vóc dáng gầy gò, vẻ mặt thiểu não lách mình vào trong nhà hàng. Cậu ta đảo mắt liếc nhanh, như không muốn các nhân viên của McDo nhìn thấy và tiến lẹ về phía bàn của khách hàng để xin tiền hay xin gì đó để ăn. Cậu ta cũng không quên gom vội các miếng bánh hamburger bỏ dở hay những miếng khoai tây chiên thừa mứa, lạnh ngắt, nằm ngổn ngang trên mặt bàn. Và trong chớp mắt, cậu bé biến ra khỏi nhà hàng để tiếp tục… "công việc" của mình trên vỉa hè đông người qua lại.
Gần một năm sau, giữa cái nóng oi bức của tháng bảy, khi con người ta trở nên khô héo như chiếc lá không còn sức sống, tôi lại bắt gặp ánh mắt của cậu bé người Gitan năm nào. Cũng ở góc phố ấy, giữa cái nhà hàng bán thức ăn nhanh và quán ăn Việt - Tàu luôn nhộn nhịp kẻ vào, người ra. Cậu vẫn đứng đó, có vẻ cao hơn và lớn hơn. Âu cũng bình thường vì thấm thoát cũng đã một năm trôi qua! Vẫn đôi mắt ấy, như cố tình làm cho người ta động lòng để ý đến số phận của mình. Nhưng cái nhìn có vẻ đượm buồn hơn, thê thảm hơn và da diết hơn như ẩn chứa bao lời than ai oán.
Ngồi trong quán ăn, tôi cố tình lẩn tránh ánh mắt của cậu ta. Nhưng cái dáng đi chầm chậm bên ngoài nhà hàng của nó khiến tôi liên tưởng đến số phận của chàng thanh niên Perhan, trong bộ phim "Le Temps des Gitans" của đạo diễn Emir Kusturica. Nhớ đến số phận bi thương của chàng trai nghèo giữa xứ Nam Tư cũ, của một sắc dân du mục, bị ruồng bỏ bởi cả châu Âu từ vài trăm năm nay. Của những người Rom mà khi nhắc đến, người dân của Cựu lục địa vẫn còn xem đó là những kẻ trộm cắp hay bọn bán buôn bất lương. Và tôi tự nhủ, biết đâu được cậu bé Gitan của quận 13 và chàng trai Perhan tưởng tượng bởi Kusturica cũng có chung một mảnh đời đau thương và éo le. Cũng có chung khát vọng Sống, Sống như những người bình thường trên mảnh đất này!
Mẹ và những đứa em của cậu bé Gitan chia nhau những vỉa hè trọng điểm trên con đường này. Tôi nghĩ vậy, bởi thi thoảng cậu lại liếc mắt nhìn về phía người phụ nữ ẵm con bên kia đường. Đôi lúc có một bé gái chạy vội đến với cậu để đùa vui nhưng lại bị cậu xua đuổi! Cậu đang làm trọn nhiệm vụ…đứng đường xin ăn giữa dòng đời. Có lẽ người lớn đã gieo vào đầu cậu những mánh khoé để làm động lòng từ bi của người qua lại. Cái gì có thể diễn kịch hay vờ vịt được chứ ánh mắt buồn, khắc khổ và vắng lạnh trên khuôn mặt của một đứa trẻ phải là sự thật! Người ta bảo rằng, thế giới hôm nay không có chỗ cho những kẻ lười biếng hay phường bất lương! Nghe cũng đúng nhưng vẫn thấy buồn sao đó! Sự tàn nhẫn trong một xã hội tân tiến và máy móc vẫn còn đó... Và số phận bi thương của cậu bé người Gitan ở giữa Paris hay của cả một cộng đồng người du mục sẽ không một sớm một chiều được đổi thay. Có lẽ mảnh đời buồn tủi của đứa trẻ này sẽ còn gắn liền với dòng người qua lại trên vỉa hè, giữa cái mùi hôi nồng của dầu chiên khoai tây hay miếng thịt heo quay của khu phố Tàu.
Đâu đó trên thế giới này, giữa chốn phồn hoa đô thị, những mảnh đời khắc nghiệt, bi thương vẫn tồn tại. Nó như một vết thương mà người ta cố tình che giấu, sợ bị phơi bày giữa thanh thiên bạch nhật!
Và ánh mắt của cậu bé người Gitan có lẽ sẽ khó trở nên vui được và nó cứ đọng mãi trong tâm hồn tôi…
Để rồi thầm tự nhủ: "Vạn sự giai không". Âu đó cũng chỉ là tạm bợ, là hư ảo, là vô không!
Chia sẻ bởi
CSKH WLike 0916183300 - 0984236411
Thiết kế website bởi Wlike.vn
Nhãn:
Chia sẻ
Google Account Video Purchases
Vĩnh Phúc, Ba Đình, Hà Nội, Việt Nam
Đạo diễn Thanh Vân: 'Làm phim nhà nước như may áo tiếc tiền đơm khuy'
Đạo diễn Thanh Vân: 'Làm phim nhà nước như may áo tiếc tiền đơm khuy'
Đạo diễn "Sống cùng lịch sử" cảm thấy buồn khi phim thất bại hoàn toàn về doanh thu. Anh cho biết, trong số 21 tỷ đồng đầu tư, chi phí dành cho quảng bá phim chỉ khoảng 50 triệu.
- Anh thấy thế nào về kết quả doanh thu ban đầu của bộ phim "Sống cùng lịch sử"?
- Tất nhiên là buồn rồi. Lúc bắt tay vào làm, tôi cũng không hề ảo tưởng phim mình sẽ ăn khách. Nhưng hiệu quả thế này thì buồn quá vì tâm huyết, lao động của mình không được khán giả đón nhận.
Đạo diễn Thanh Vân trên phim trường.
- Anh từng nhiều lần lên tiếng về việc phim nhà nước bị "bỏ rơi" ngay sau khi xuất xưởng, đầu tư nhiều nhưng lại "áo gấm đi đêm", ra rạp lặng lẽ. "Sống cùng lịch sử" cùng chung số phận hay có nguyên nhân gì khác?
- Kinh phí làm phim nhà nước, dù nhiều hay ít, thì mọi thứ từ nhuận bút đến tiền mua phim nhựa, tiền làm banner quảng cáo đều theo barem bất di bất dịch của Bộ Tài chính, mà nếu tôi nhớ không nhầm thì được ban hành từ những năm 1991-1992. Tùy điều kiện thực tế của quá trình làm phim mà kinh phí có thể tăng cao, như bộ phim Sống cũng lịch sử mà tôi vừa làm, con số đã lên gần 21 tỷ đồng. Nhưng toàn bộ số tiền dùng cho các hoạt động quảng bá: họp báo, in poster, treo banner, quảng cáo trên các phương tiện thông tin đại chúng.. là không đến 50 triệu đồng. Đây là con số còn tương đối lớn, vài năm trước thường chỉ dưới 30 triệu. Nó giống như cha mẹ may áo cho con nhưng lại tiếc tiền mua cái khuy để đơm vào.
Trong khi, chưa cần nhìn ra nước ngoài hay các nền điện ảnh lớn, chỉ cần nhìn vào các hãng phim tư nhân Việt Nam, có thể thấy người ta đã tính toán và đầu tư nghiêm túc vào khâu quảng bá phim. Việc này được thực hiện từ khi bộ phim bắt đầu bấm máy, thậm chí từ trước đó, khi mua bản quyền làm phim từ kịch bản của tác giả. Kinh phí cho quảng bá của một bộ phim tư nhân vào loại thấp cũng đã tới 500 triệu đồng, có những phim còn dành kinh phí tới một tỷ hoặc hơn nữa. Chúng tôi biết, nhưng không thể và không có quyền làm như vậy.
- Anh là đạo diễn, đồng thời là Phó giám đốc Hãng phim truyện Việt Nam. Giám đốc của hãng, cũng là một đạo diễn tên tuổi - Vương Đức - không ít lần lên tiếng về việc không có kinh phí quảng bá phim. Tại sao với tư cách người làm chủ, các anh không điều tiết trong số kinh phí nhận được cho khâu quảng bá?
- Như tôi đã nói, mọi kinh phí của phim nhà nước đều bị trói chặt bởi các barem cũ. Nhưng điều cơ bản hơn là chúng tôi, các nghệ sĩ chỉ quen làm phim mà không biết cách đi bán sản phẩm. Chúng tôi chỉ có thể cố gắng thay đổi trong chừng mực nào đó tư duy làm phim của mình, chứ không thể thay đổi từ tư duy làm phim sang tư duy bán hàng. Điều này vô cùng quan trọng, thậm chí là sống còn với điện ảnh. Cần có một hãng phát hành chuyên nghiệp, hoặc một bộ phận phát hành chuyên nghiệp trong hãng sản xuất. Các hãng phim nhà nước hiện chưa có. Chúng ta không nhìn ra được mục tiêu này để đào tạo nhân lực trong một thời gian rất dài. Và bây giờ thì không có ai làm điều đó cả.
Phim "Sống cùng lịch sử" là một trong số dự án phim lịch sử có kinh phí lớn nhất của Việt Nam, do Hãng phim truyện Việt Nam sản xuất, NSND Nguyễn Thanh Vân đạo diễn và nhà biên kịch Đoàn Minh Tuấn viết kịch bản.
- Đã có những tiền lệ về việc liên kết phát hành với các hãng phim tư nhân, họ có hệ thống rạp, có đội ngũ bán hàng chuyên nghiệp. Sao các anh không tiếp tục?
- Chúng tôi đã có những hoạt động liên kết phát hành. Lạc lối và Tâm hồn mẹ của Nhuệ Giang, Những người viết huyền thoại của Bùi Tuấn Dũng liên kết với Galaxy và BHD. Hiệu quả truyền thông rất tích cực vì nhà phát hành yêu quý nghệ sĩ và yêu quý phim nghiêm túc. Họ đứng ra phát hành thôi, chứ hiệu quả phòng vé thì không khả quan lắm đâu. Tôi không muốn nói thêm nhiều về sự lựa chọn của khán giả .Nhưng quả thực, khán giả quá thờ ơ với ngay cả lịch sử chứ đừng nói đến phim về lịch sử.
- Nói đến khán giả, phim của anh xưa nay được tiếng là nghiêm túc, chỉn chu, có nghề nhưng không hấp dẫn khán giả. Đã bao giờ hay khi làm bộ phim 21 tỷ đồng vừa rồi, anh đặt mình vào vị trí khán giả?
- Tôi luôn luôn đảm bảo với người xem, nếu họ đã đến rạp và xem phim của tôi, chắc chắn được xem một tác phẩm nghiêm túc và ít nhất có một cái gì đó để nhớ. Còn chạy theo khán giả? - không ai đáp ứng được mọi đối tượng khán giả cả. Nếu tôi dùng kinh nghiệm, kỹ xảo nghề nghiệp mình tích lũy được để làm những chiêu trò nào đó, thay đổi mình, chạy theo khán giả, tôi chắc khi đó còn thất bại hơn nữa.
Chia sẻ bởi
CSKH WLike 0916183300 - 0984236411
sThiết kế website bởi Wlike.vn
Nhãn:
Chia sẻ
Google Account Video Purchases
Vĩnh Phúc, Ba Đình, Hà Nội, Việt Nam
Thứ Bảy, 27 tháng 9, 2014
Trịnh Công Sơn trong ngôi nhà người đàn bà guitar Hawaii
Trịnh Công Sơn trong ngôi nhà người đàn bà guitar Hawaii
Hãy đi đến tận cùng của tuyệt vọng để thấy tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa.
"Đời vẽ tôi tên mục đồng/ Rồi vẽ thêm con ngựa hồng/ Từ đó lên đường phiêu linh... Đời vẽ trong tôi một ngày/ Rồi vẽ thêm đêm thật dài/ Từ đó tôi thề sẽ rong chơi... Đời vẽ tôi trong cuộc tình/ Đầy những yêu thương giận hờn/ Từ đó sớm chiều bâng khuâng... Đời vẽ tôi tên tuyệt vọng/ Vì lỡ nơi đây nặng tình/ Từ đó tôi chìm giữa mênh mông... " (Chỉ có ta trong đời - Trịnh Công Sơn)
1. Tôi chẳng biết đời mang bao nhiêu sắc màu, thân phận, nỗi niềm, để tô lên mái tóc, ánh mắt, nụ cười của người nghệ sĩ họ Trịnh nặng tình với nhân gian. Chỉ biết qua tháng qua năm, qua mọi phôi pha lấp đầy, bao thế hệ người yêu nhạc trữ tình vẫn không thôi mê say khám phá về Trịnh. Họ vẽ bằng góc nhìn được cảm nhận từ âm nhạc mà tạc nên bức chân dung Trịnh nhuốm đầy tình và đời. Để nhìn vào đó thấy nhân gian. Nhìn vào đó thấy lẽ sống niềm tin, thấy nụ cười nước mắt. Con người ta sẽ biết giận biết thương - thương và bao dung sao cho trọn hết một kiếp làm người - như Trịnh từng trăn trở khôn nguôi: "Từ buổi con người sống quá rẻ rúng tôi biết rằng vinh quang chỉ là điều dối trá. Tôi không còn gì để chiêm bái ngoài nỗi tuyệt vọng và lòng bao dung. Hãy đi đến tận cùng của tuyệt vọng để thấy tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa".
Có lẽ bởi dõi và thấu theo bước chân mang hình hài bao dung và tuyệt vọng của Trịnh, nên ngoài những bức vẽ vô hình bằng tình yêu, sự mường tượng qua âm nhạc, thì những bức vẽ hữu hình hữu sắc về Trịnh, bức nào cũng nhuốm một màu suy tư thật đậm đặc. Nhìn vào những bức vẽ ấy thôi là thấy ngay Trịnh đang chiêm nghiệm thật nhiều, thậm chí là hao mòn, khắc khổ cho nỗi nhân gian...
Điều ấy cũng đúng thôi. Điều ấy chính là Trịnh.
Nhưng bức nào cũng một màu vậy, tự dưng tôi lại thấy thương Trịnh, thương đời, thương chính bản thân mình nhiều quá... Rồi từ Trịnh mà ngẫm đến thân, đắm chìm trong cái thăm thẳm mênh mông lênh đênh nhân tình thế thái của Trịnh...
Thế nên, một chiều ghé thăm nhà người nghệ sĩ guitar Hawaii mang tên Bùi Bạch Liên trong con hẻm nhỏ ở phố Phan Văn Trường (Cầu Giấy - Hà Nội), tôi cứ ngỡ ngàng, bị hút vào bức tranh sơn mài vẽ Trịnh treo trên tường. Bà giáo già - học trò của nhạc sĩ Đoàn Chuẩn đặt bức tranh trang trọng ở lối lên cầu thang. Hút vào ánh nhìn ấm nóng tình và đời, vào nụ cười lặng lẽ nhưng đầy bao dung của Trịnh. Rất khác, rất riêng, so với cả trăm bức hình ta đã thấy về Trịnh bấy nay...
Ngay ở bên dưới, góc trái bức tranh là mẩu giấy nhỏ hoen ố thời gian cùng đôi lời đề tặng: "Tặng chị Bạch Liên - người học cùng lớp 10B Trưng Vương 1960 - 1961 - một tác phẩm nhỏ do Trần Anh Tú vẽ và làm sơn mài. Bát Tràng, 24.11.2009".
Tôi nghe bà Bùi Bạch Liên kể người vẽ bức tranh ấy là một kiến trúc sư, sinh viên khóa đầu tiên Đại học Kiến trúc, là học trò của họa sĩ Trần Văn Cẩn. Rằng mọi bức vẽ của ông đều vẽ ngẫu hứng, từ tình yêu, đam mê, theo góc nhìn riêng của ông. Và ông không mang triển lãm, cũng chẳng bán cho ai. Vẽ cho chính bản thân mình, sau này thì để lại cho con cháu. Quý ai lắm thì ông mới mang tặng và không có bức thứ hai nào như thế nữa.
Nghe điều đó tôi càng thêm trân trọng. Không phải vì nó là duy nhất, mà có lẽ bởi người vẽ cũng đã trải, đã ngấm rất nhiều tình và đời, ngấm rất nhiều Trịnh vào hồn. Thế nên có bao nhiêu ông dồn cả ra đây, trên đôi bàn tay mình một ngày tháng 11 như thế, để hiện hình một Trịnh rất khác mà tôi đã thấy: Những bão tố phong ba đã cuộn lên, hằn sâu và lắng lại sau vầng trán cao mái tóc bồng mây gió. Trong một tích tắc nào đó, nụ cười khẽ nở, như hơi thở nhẹ ai đó lướt qua, nhưng đủ để tan dần những suy tư, mỏi mệt. Và ánh mắt Trịnh mênh mang niềm bao dung với nhân thế, với cay đắng, mất mát trong đời - đúng như những điều Trịnh từng chiêm bái - lòng bao dung và sự tuyệt vọng.
2. Vậy là, Trịnh sẽ ở lại trong căn nhà nhỏ này, với một tâm thế rất riêng của niềm an lạc sau những bão giông đời người. Mỗi buổi mai, khi những tia nắng lọt qua khe cửa tràn tới, đổ bóng lốm đốm trên chiếc đàn Guitar Hawaii đặt ở góc phòng, Trịnh lại thấy bà giáo già (nhìn thấy mặt trời chỉ sau mình chừng dăm bảy năm) chậm rãi lần lần đôi tay trên chiếc đàn cũ bạc của mình. Bà vuốt và thổi nhẹ lớp bụi bị những rọi nắng mai tố cáo hờ bám trên mặt đàn, rồi nhẹ nhàng dạo lên đôi khúc chênh chao tuổi đời...
Trịnh bồi hồi theo xúc cảm ấy, tiếng đàn ấy, bồi hồi với chính những giai điệu gan ruột mà mình đã viết ra... Thấy "loài rong yên ngủ sâu" cựa mình thức giấc theo Dấu chân địa đàng du ca; thấy sỏi đá cồn cào cơn khát có nhau, xô lăn đi tìm một tình yêu theo bước chân của Diễm - tìm hoài, rồi rớt lại Bên đời hiu quạnh cô đơn, để "biển nghìn thu ở lại, nghìn thu ngậm ngùi" với yêu thương mong những bến bờ...
Rồi lại có những chiều hiu hắt vạt nắng côi, bà giáo già gặp lại cố nhân xưa, "lòng như nắng qua đèo" ngón tay lại đưa qua đưa lại trên những phím đàn. Thương "một dòng sông đã qua đời" mà hỏi mình, hỏi người một thoáng chơi vơi: Còn tuổi nào cho em?
Cũng có khi là những đêm rất muộn, quá giấc không tài nào chợp mắt nổi. Lòng nhung nhớ một điều gì đó xa khơi. Bà giáo già lập cập bước lên cầu thang, rồi lấy xuống cái khuôn tráng bánh cuốn bằng tre cũ kỹ. Những tấm vải cũng đã sờn, gián nhấm thủng lỗ chỗ. Bà vừa thở dài hoài niệm, rồi lắc đầu khe khẽ, mỉm cười cho gần 30 năm đời người trôi qua, lâu thật lâu mà nhanh thì cũng thật nhanh. Giờ ngoái lại, thấy mọi thứ thoáng như một cái chớp mắt buổi bình minh vậy. Và những nỗi gian khó, tảo tần vẫn như mới vừa đi qua - từ những kỷ vật đơn sơ bà trân trọng giữ gìn. Rồi bà lại đánh thức Trịnh dậy cùng Lời thiên thu gọi, dấy lên trong Trịnh nỗi khát khao một thời: "nhiều đêm muốn quay về ngồi yên dưới mái nhà...".
Ừ, chỉ giản đơn vậy thôi. Chỉ là một sự trở về, lặng lẽ, và ngồi yên lặng giữa căn nhà thân yêu, nhưng đủ để cho lòng bình yên, dịu lại những nỗi niềm giông bão mà mình đã đi qua...
3. Cứ thế, Trịnh sống trong nỗi niềm dưới mái nhà của người nghệ sĩ già, trong tình yêu âm nhạc đồng cảm với những đứa con giai điệu Trịnh đã sinh ra. Sự hiện diện của Trịnh trong ngôi nhà ấy - qua nét vẽ và ân tình bè bạn của người kiến trúc sư ở Bát Tràng kia - không lộ rõ nhiều suy tư, mỏi mệt và đăm đắm với đời như nhiều bức vẽ khác. Nên những gì an lạc, phơi phới tin yêu - dù là mất mát, khổ đau - từ bức chân dung của Trịnh, hồn Trịnh đã lan tỏa. Nó thầm soi những ánh nhìn vừa tuyệt vọng vừa bao dung, gieo niềm tin về bông hoa nở ở tận cùng của sự tuyệt vọng. Có lẽ bởi vậy nên cuộc đời ánh qua tiếng đàn của bà giáo già, dù mặn mà mưa nắng, chất chồng được - mất nhưng tâm hồn vẫn cứ xôn xao như gió mới đầu ngày. Cơn gió ấy lồng lộng thổi trong chính lòng bà và lan tỏa tới những người trẻ xung quanh, từ tiếng đàn của sự mê say, từ cái tâm muốn mang đến một xúc cảm mới cho nhạc Trịnh qua tiếng đàn Guitar Hawaii đang có nguy cơ chìm vào quên lãng...
Mới hay, cuộc sống không sắp đặt mà như sắp đặt, có những cái duyên riêng lạ kỳ, có những đẩy đưa, đồng cảm khó gọi thành tên. Như cái tình của người kiến trúc sư già gửi gắm qua nét vẽ Trịnh, trân trọng trao tặng cho người bạn học của mình. Như bà giáo già say mê tiếng đàn guitar Hawaii gảy lên những lời ruột gan của Trịnh. Tiếng đàn ấy đã nuôi dưỡng tâm hồn bà, âm thầm lan tỏa tới những người nghe xung quanh một xúc cảm đẹp về nhạc Trịnh: trăn trở đấy, nhưng vẫn cứ mênh mang niềm khao khát với đời. Nó gọi tên nỗi buồn, những lỗi lầm của kiếp người mà vẫn cứ đầy bao dung. Gọi tên sự tuyệt vọng mà không mất đi niềm hy vọng, rằng tận cùng vẫn nở, vẫn đẹp như một bông hoa...
Chia sẻ bởi
CSKH WLike 0916183300 - 0984236411
Thiết kế website bởi Wlike.vn
Nhãn:
tác giả nổi tiếng
Google Account Video Purchases
Vĩnh Phúc, Ba Đình, Hà Nội, Việt Nam
Người tình Sài Gòn
Người tình Sài Gòn (7)
Người đàn ông hôm nọ tôi gặp ở tòa nhà 33 tầng lại gọi điện. Chúng tôi lại hẹn nhau ở một quán café ở một con đường nhỏ, nằm lẻ loi giữa quận 1.
Người tình Sài Gòn (6)
Lần trước ông để phong bì 200 nghìn. Người đàn ông này là một hình mẫu điển hình của một người giàu có cô đơn.
“Lần đầu gặp tôi quên chưa giới thiệu, tôi là Đông!”, ông ta nhìn tôi cười hiền lành, gương mặt đã bớt bức bối như ngày đầu.
“Tôi là Du”, tôi mỉm cười lại.
“Con gái tôi cũng tên Du.”
Tôi ngước nhìn Đông, nom ông ta phải hơn tôi hai chục tuổi. Tôi từng tiếp xúc nhiều với những người đàn ông lớn tuổi, và đa phần đều là những người không chịu được cô đơn và thỏa hiệp rất tốt với cuộc sống. Nhưng Đông lại cho tôi cảm giác khác, có vẻ như ông ta là người có sức chịu đựng rất giỏi.
“Có vẻ như cô là người có sức chịu đựng rất giỏi?” - Đông hỏi, tôi chợt khẽ giật mình, và đưa mắt nhìn ông đầy hoài nghi.
“Ông thì khác sao?”, tôi hỏi lại.
“Tôi không có được vẻ bất cần như của cô”, Đông cười.
“Tôi không thuộc tuýp bất cần. Chỉ là nhiều khi không có sự lựa chọn khác”.
Đông lại bật cười, mặt hơi cúi xuống và nhìn ra bên ngoài ô cửa sổ nhỏ. Tường vôi nhà ai đó đã lên rêu xanh, mái ngói đen, và những cành cây già cỗi.
“Tại sao cô lại làm nghề này?”, Đông hỏi.
“Chắc hơn một năm. Tôi không xem đây là nghề. Chỉ đơn giản là một cuộc rong chơi dài, ở đó có nhiều cơ duyên gặp gỡ dành cho tôi. Bắt đầu từ những người bạn, họ thích nói chuyện với tôi. Rồi đến những người bạn của họ. Rồi cứ thế… Và những người xa lạ, họ muốn trả phí cho những cuộc trò chuyện đó.”
“Giống như một kiểu bác sĩ tâm lý nhỉ?”
“Không. Tôi không làm việc chữa trị hay tư vấn tâm lý cho ai cả. Tôi nghe họ nói chuyện, và tôi tham gia vào đó, họ thích sắp đặt tôi vào phần nào của câu chuyện thì tôi sẽ tham gia phần đó. Đối với tôi, mọi chuyện trên đời đều vô cùng đơn giản và dễ hiểu, điều gì cũng có thể lí giải được.”
“Cô gặp nhiều kiểu người như tôi chưa?”
“Thành thật, tôi chẳng nhớ bất cứ một ai.”
“Nghĩa là cô sẽ quên tôi?”
“Hẳn là vậy rồi.”
“Kể cả tôi sẽ gọi điện hẹn gặp cô hàng chục lần nữa.”
“Tôi sẽ vẫn tiếp tục gặp ông, nếu ông có nhu cầu muốn nói chuyện với tôi.”
“Nhưng vấn đề là nói chuyện xong, cô sẽ quên tôi?”
Đông nhấn mạnh lại câu hỏi, ngón tay trỏ gạt tàn của điếu thuốc lá liên tục, ông không rít nhiều mà cứ để thuốc tự cháy.
“Hình như ông đang có điều gì bối rối?”, tôi hỏi.
“Cô trả lời tôi đi, cô sẽ quên tôi?”
“Phải rồi.”, tôi nhìn thẳng vào mắt Đông, đôi mắt đang bắt đầu muốn kiểm soát suy nghĩ của tôi.
“Nếu chúng ta ân ái với nhau, cô có quên được tôi không?”, Đông đột nhiên hỏi, ánh mắt lúc này đã như muốn đốt cháy lấy tôi.
“Kể cả thế, đâu phải cuộc ân ái nào cũng đáng để nhớ đến”.
“Tôi đã hiểu cô hơn đôi phần đấy.”, Đông chợt mỉm cười khá ẩn ý.
“Tôi là một bức tranh mở cho tất cả mọi người mà”, tôi cười đáp lại.
“Chúng ta sẽ lại gặp nhau”, Đông lại lấy ra một phong bì đặt xuống bàn, toan bước đi và không nhìn lại tôi.
“Lại một tờ 200 nghìn?”, tôi hỏi.
Đông quay mặt bước đi. Đôi giày đen bóng không còn nhiều lạ lẫm trong mắt tôi.
Nghề nói chuyện nhiều lúc là một nghề bị động hoàn toàn. Sự xuất hiện của tôi chẳng phải như một ông bụt trong câu chuyện cổ tích nào đó, đôi khi là để người ta dẫn dụ vào câu chuyện của họ một cách tài tình mà không thể nào thoát ra được.
Đêm xuống, con đường quanh nhà ngáp một hơi dài bằng ánh sáng của những chiếc đèn xe vội lướt qua, rồi chìm vào giấc miên man. Căn phòng của Ní và Hạ Liêu thi thoảng vang ra những tiếng thủ thỉ rất nhẹ, tiếng muỗi kêu nghe còn rõ hơn. Tôi nằm trằn trọc không sao ngủ được. Cả người bắt đầu tỏa ra hơi nóng một cách khó chịu. Gửi một tin nhắn cho Tú và biết sẽ không được trả lời lại. “Anh ngủ chưa?”. Ánh đèn vàng lại làm tôi khó chịu thêm. Tôi hiểu vấn đề đêm nay của mình.
“Nếu chúng ta ân ái với nhau, cô có quên được tôi không?”
Tôi nhớ đến ánh mắt của Đông chiều nay, bất giác nổi da gà
Chia sẻ bởi
CSKH WLike 0916183300 - 0984236411
Thiết kế website bởi Wlike.vn
Nhãn:
chia sẻ
Google Account Video Purchases
Vĩnh Phúc, Ba Đình, Hà Nội, Việt Nam
Con sợ ngày gió cuốn cha đi
Con sợ ngày gió cuốn cha đi (*)
Con cần cha để mùa không đơn lạnh/ Cánh chim bằng muôn phương sải đôi cánh/ Chỉ bình yên dưới bóng mát của người.
Lần đầu tiên con viết về cha là ngày 15/6/2013 - cũng vào những giờ đầu tiên của ngày mới như thế này, khi mọi thứ xung quanh đều đang yên giấc. Bên thềm Ngày của Cha, con nghĩ đến người, và nước mắt vừa rơi, vừa gõ những dòng của bài thơ mang tên Con cần cha vì cuộc đời quá ngắn.
Bao nhiêu yêu thương, tình cảm, con đã dồn cả vào trong bài thơ ấy rồi, và cứ nghĩ mình chẳng thể viết thêm được bài thứ hai nào như thế nữa.
Nhưng hôm nay, khi nghe những giai điệu của ca khúc Cha và con trai do cậu bé 12 tuổi Mai Chí Công hát trên sóng truyền hình, con cứ lặng người đi, rưng rưng muốn khóc. Cậu bé đã hát với tất cả sự nồng nàn của mình, hòa quyện vào trong cảm xúc của ca khúc. Và chỉ cần nghe 3 từ "con nhớ cha" trong bài hát, qua giọng hát ấy thôi, là đủ để con cứ lặng người đi, cha ạ.
"Con nhớ cha, muốn trở về...
Được che chở ấm áo trong vòng tay nồng nàn.
Đến cuối đời con chẳng muốn xa rời.
Cha thân yêu ơi
Con nhớ cha!"
Hình ảnh cha lại hiện lên. Vì ca từ kia, giai điệu kia cũng là nỗi lòng của con.
Con nhớ cha - ngay cả khi cuối tuần nào cũng về thăm nhà, được gần bên cha mẹ và các cháu. Nhưng cha đã đi qua đầu sáu mất rồi. Như lá vàng mong manh. Lá đã vàng thì gió có thể lay, cuốn đi bất cứ lúc nào, nên trong con luôn hiện hữu, mơ hồ một niềm sợ hãi: Con sợ ngày gió cuốn cha đi.
Và con lại ngồi gõ những dòng này, bài thơ này dành cho cha.
Người cha nào cũng dạy con trai
Đừng khóc nhé, vì mình là nam tử
Con đã không khóc cho những điều vô nghĩa
Nhưng nước mắt này, xin dành gửi về cha
Con lớn lên, gót mòn vạn nẻo xa
Càng nhận ra mái nhà chẳng ấm áp
Nếu một ngày ngọn đèn cha nguội lạnh
Bếp than hồng tay mẹ chẳng còn nhen
Con về đâu dưới bóng tối nhà mình?
(Dù tuổi 30 đã qua nhiều miền tối)
Nếu một ngày cha không còn ngóng đợi
Không ánh nhìn lưu luyến tiễn con đi...
Con nhớ cha... Ngay cả phút trở về
Ngồi bên Người mỉm cười mà thảng thốt
Tình yêu thương chẳng thể là cổ tích
Phép màu nào níu giữ được ở bên?
Lá mùa này rụng nhiều dưới mái hiên
Cha gánh cả trời muộn phiền như lá
Hắt hiu vàng trong gió...
Dồn xanh vào đời con.
Trăng tủi hờn, khuyết rồi lại đầy lên
Nắng cuối ngày tìm bình minh thức giấc
Nhưng với cha - đi qua là sẽ mất...
Khi chỉ một lần có duyên phận cùng cha.
Gió cuốn đi lá rụng dưới hiên nhà
Con quỳ xuống cầu xin mùa ngừng gió
Bàn tay con bé nhỏ
Chẳng giữ được mùa trôi...
Sợ gió cuốn cha đi - với con là nỗi sợ lớn nhất cuộc đời
Biết về đâu gom cho mình hơi ấm?
Lá vàng nhưng vẫn đập
Những nhịp gửi chồi xanh
Con đã khóc trong giấc mơ của chính mình
Những đêm bơ vơ giữa đèn vàng phố thị
Gục trên trang nhật ký
Nhòe lời: "Con nhớ cha..."
Con nhớ cha... Ngay cả phút trở về
Dù lá trên cây vàng và chưa rụng hết
Nhưng cuộc đời đầy mong manh ly biệt
Một phút quay đầu đủ nuối tiếc ngàn thu
Đừng theo mây giấu nắng thả sương mù
Con cần cha để mùa không đơn lạnh
Cánh chim bằng muôn phương sải đôi cánh
Chỉ bình yên dưới bóng mát của người
Bên hiên nhà như thơ ấu xa xôi...
Con nhớ cha... Và con đã viết...
Dù biết chẳng thể níu lại được từng ngày trôi, làm chậm đến cái ngày gió cuốn đi hết lá. Nhưng để con được sống trọn vẹn với cảm xúc của mình hơn. Để cha biết dù không trực tiếp nói ra, nhưng anh em con, mái nhà mình luôn cần có bóng dáng, hơi thở của cha biết nhường nào.
Để những người bạn của con đang vô tình bị cuốn trôi đi theo bộn bề lo toan của cuộc sống, nếu trên cái cây dưới hiên nhà mình là còn chưa rụng hết, thì nhận ra và dành nhiều thời gian hơn mà sống cho trọn với những chiếc lá còn lại trên cành cây đang dần héo khô của cái cây lớn đã đổ bóng rợp mát, che mưa che nắng thầm lặng suốt cả một đời. Vì những đứa con, những mầm xanh bắt đầu bước ra chào mặt đất - bầu trời từ dưới bóng mát và mái nhà của một người cha.
Chia sẻ bởi
CSKH WLike 0916183300 - 0984236411
Thiết kế website bởi Wlike.vn
Nhãn:
tác phẩm
Google Account Video Purchases
Vĩnh Phúc, Ba Đình, Hà Nội, Việt Nam
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)